Long Phan Blog

Archive - January 2016

Thân chào và cảm ơn các bạn đã đến thăm blog cá nhân của tôi

Welcome

Tôi là một cựu du học sinh với hơn 10 năm học tập, sinh sống và làm việc tại Úc. Trang blog cá nhân này là một trong những dự án lớn nhất của đời tôi và đã được ấp ủ từ rất lâu rồi mà chỉ đến gần đây, tôi mới có cơ hội để hiện thực hoá giấc mơ của mình.

Long pHan

Sinh ra và lớn lên tại thành phố Hồ Chí Minh. Năm 15 tuổi, tôi lên đường sang Úc du học và may mắn được cho phép ở lại Úc vào năm 2013. Nhìn chung, sau hơn 10 năm bôn ba, cuộc sống cá nhân của tôi nơi xứ người đã khá ổn định và tôi đã phần nào hoà nhập được với cuộc sống nơi đất khách.

Tôi tự cảm thấy đời du học của tôi rất may mắn – vì trong suốt hành trình du học của mình, tôi luôn nhận được sự giúp đỡ và ủng hộ hết mình của gia đình và bạn bè. Nhất là những đàn anh, đàn chị đi trước, những người đã hết mình chỉ dẫn và giúp đỡ cho tôi từ những ngày đầu tiên ở nơi đất khách quê người. Tôi Mang Ơn họ rất nhiều – nếu không có những lời khuyên chân tình khi tôi lỡ bước, những sự giúp đỡ kịp thời khi tôi khó khăn, chắc chắn con đường tôi đi sẽ còn chông gai hơn nhiều lắm. Tôi không thể nào quên lần đầu tiên được các anh các chị chở đi biển Coogee hóng gió đêm, đi Wollongong thăm ngôi chùa nổi tiếng Nan Tien, đi trượt tuyết ở núi Thredbo, cùng những bữa tụ họp bạn bè sau những kì thi vất vả, và dĩ nhiên… không thể thiếu những bữa mì gói thay cơm khi nhà hết gạo. Xem Thêm

Video Chia Sẻ Cuộc Sống Thực Tế Du Học Úc

nhung-cau-noi-hay-bat-hu-se-khien-ban-thuc-tinh-moi-khi-muon-bo-cuoc-2

 

 

_________________________________________________________________________

Long Phan’s Blog – “Du học đâu chỉ có màu hồng”

Disclaimer:

Những bài viết trên blog đều dựa trên những kinh nghiệm đi du học thực tế tại Úc của cá nhân tác giả trước khi được định cư. Do luật di trú mỗi nước mỗi khác, nên quý bạn đọc muốn đi du học tại các nước khác Úc nên tham khảo thêm các nguồn thông tin khác để có định hướng du học đúng đắn nhất.

 

Các ý kiến phản hồi về bài viết xin gửi về:

Facebook: http://www.facebook.com/long.phan.au

Email: info@longphan.com.au 

“The only limits to the possibilities in your life tomorrow are the buts you use today.”– Les Brown

 

Du Học và Bước Ngoặc (phần 2)

bo-khampha-kenh14-06-8f6ee

Du Học và Bước Ngoặc (phần 2)

Hi sinh đời bố (mẹ), củng cố đời con – có đáng hay không?

Sau khi đọc xong phần 1 của loạt bài Du Học và Bước Ngoặc của tôi, chắc chắn rằng sẽ có nhiều bạn đang là du học sinh tại Úc sẽ muốn chia sẻ rằng:

a) Cuộc đời ngắn ngủi lắm bạn à. Nên đi học và làm trong những ngành mình thích và cảm thấy phù hợp với bản thân mà thôi. Mình ở đâu cũng được, không quan trọng là ở Việt Nam hay ở Úc. Mình không muốn chạy theo xu hướng của thời đại, miễn sao gần gia đình và thấy hạnh phúc là được rồi.

b) Mình cũng đang có nhiều người bạn chạy theo học những ngành nằm trong SOL list (những ngành mà nước Úc đang thiếu nhân lực và nếu ai tốt nghiệp những ngành này thì có cơ hội được ở lại – kèm theo những điều kiện như tiếng anh, tuổi tác, kinh nghiệm làm việc v.v) nhưng vì danh sách ngành thay đổi hoài nên cứ sau mấy năm là các bạn ấy lại phải thay đổi ngành học khác. Cứ như thế mãi cho nên đến bây giờ, sau 5-6 năm ở Úc, vẫn còn lông bông và vẫn chưa cầm được tấm bằng tốt nghiệp.

c) Lấy Thường Trú Nhân Úc để làm cái gì? Sống cực muốn chết. Suốt ngày làm trâu làm bò lao động chân tay không. Có nhiều người có Thường Trú Úc mà cũng đâu tìm ra công việc tốt đâu, vẫn phải đi làm những việc không đúng với chuyên ngành đã học và được trả mức lương bèo nhèo kia kìa. Có Thường Trú để mà làm gì? Về Việt Nam không sướng hơn sao?

Và dưới đây sẽ là phần trả lời của tôi

a) Tôi đồng ý với bạn. Cuộc đời ngắn ngủi lắm. Hãy làm những điều mà làm bạn cảm thấy hạnh phúc nhất. Chúc bạn những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống!

b) Bạn nói đúng. Lấy Thường Trú Nhân ở Úc ngày càng chông gai và khó khăn hơn xưa rất nhiều. Ngoài việc đủ khả năng thoả mãn những yêu cầu chính phủ Úc đòi hỏi, may mắn cũng đóng một yếu tố rất quan trọng nữa vì danh sách nghề thay đổi liên tục. Có nhiều khi mình sắp học xong một ngành đang nằm trong list rồi thì bất ngờ khi đến tháng 7 năm sau (khi năm tài chính mới bắt đầu ở Úc), ngành đó lại bị gạch ra khỏi list nước Úc cần hay điểm chuẩn để có thể nộp đơn bị đẩy lên cao chót vót bởi vì có quá nhiều người đã theo học – dẫn đến tình trạng dư thừa nhân lực toàn quốc… Đây là sự thật không thể chối cãi.

Nhưng bản thân tôi thiết nghĩ, tấm vé PR cũng giống như mọi thứ trên cuộc đời này, đều có một sự mạo hiểm nhất định. Phần thưởng và lợi ích càng to thì đòi hỏi sự mạo hiểm càng cao. Bởi vì đơn giản No Pain thì No Gain! Biết là sẽ rất cực khổ, rất khó khăn đó nhưng nếu vượt qua được, thì PR sẽ là một cột mốc sáng chói trong đời bạn.Những người bạn mà bạn nói lông bông và chưa đạt được thành tựu gì vì mải theo đuổi đi học những ngành nghề nước Úc cần đó, tôi thật sự tự hào về họ! Tôi tự hào bởi vì họ là những người có tầm nhìn xa, họ biết họ cần phải làm gì để có một cuộc sống tốt hơn và biết cái gì có thể tạo ra một bước ngoặt lớn cho đời họ và thế hệ mai sau của họ.

Tôi tự hào bởi vì họ không bỏ cuộc khi gặp khó, họ vẫn tiếp tục tìm mọi cách để trụ lại được nơi này dù sự may mắn chưa mỉm cười với họ, họ vẫn đang cố gắng hết sức vì ngày mai tươi đẹp hơn. Tôi tự hào về họ bởi vì cho dù là nếu họ chưa thành công cắm được cột mốc PR trong vòng vài năm nữa và phải quay về khi chưa có thành tựu, thì tôi tin là họ cũng sẽ ngẩng cao đầu và không hề nuối tiếc. Bởi vì khi họ đã cố gắng hết sức để làm một điều gì đó mà không được như ý muốn, thì đó chỉ có thể là chưa có duyên mà thôi. 20 năm nữa, tôi chắc rằng họ sẽ dám nhìn thẳng và nói với thể hệ sau của họ là “Con à, đi du học và được ở lại không phải đơn giản đâu con, bố mẹ đã cố gắng hết sức nhưng có lẽ chưa có duyên. Con cố gắng lên nhé!!!”

Lẽ đời, nếu bạn đã cố gắng hết sức để làm điều gì đó thì dù có thành công, thất bại, được, mất cũng là gì đâu. Ít nhất là bạn đã dám dấn thân vào làm, dám bươn chải và đã cố gắng hết sức để biến ước mơ đó thành hiện thực…

c) Bạn nói không hề sai. Có được Thường Trú Nhân không có nghĩa là cuộc đời của bạn sẽ sung sướng liền. Và nếu bạn còn là Thường Trú Nhân thế hệ thứ nhất ở Úc này nữa thì sẽ cực khổ lắm, không hề sướng, sẽ có rất nhiều chông gai thử thách bạn cần phải vượt qua đó…

Nhưng nếu ai cũng muốn sung sướng hết thì ai phải chịu khổ đây?

Nếu bạn muốn thế hệ thứ hai của bạn ở nước Úc này có sự khởi đầu tốt đẹp hơn chúng bạn đồng trang lứa ở nhà, nếu bạn muốn con bạn được giáo dục và học tập tại một trong những nền giáo dục tiên tiến của thế giới từ lúc mới lọt lòng, nếu bạn muốn con bạn được hưởng một trong những chế độ an sinh xã hội tốt nhất thế giới – được khám bệnh miễn phí, được hỗ trợ tiền nếu nhỡ có thất nghiệp hay chỉ đơn giản là được hít thở khí trời trong lành hơn, ăn uống những thực phẩm sạch hơn, an toàn hơn… thì phải có sự hi sinh chứ? Cũng giống như thế hệ trước của bạn đã hi sinh cho bạn thôi mà.

Ông bà mình hay nói “Hi sinh đời bố, củng cố đời con”… Đã có người đời trước hi sinh cho đời bạn rồi, bây giờ đến lượt bạn dọn đường cho thế hệ sau rồi đó…

Và tôi tin, đó cũng là suy nghĩ chung cuả những người đã có Thường Trú Nhân đang ngày ngày chăm chỉ làm những việc không đúng với ngành mình đã học, với một hi vọng và niềm tin sắt đá là đời con mình sau này sẽ sung sướng hơn và sẽ thành công hơn đời mình. Và theo tôi, đây là sự hi sinh vô cùng đúng đắn và sẽ gặt hái được nhiều trái ngọt trong tương lai không hề xa!!

Vì thế, hi sinh đời bố (mẹ), củng cố đời con – theo tôi, 100% là hoàn toàn đáng!

…Còn tiếp

 

_________________________________________________________________________

Long Phan’s Blog – “Du học đâu chỉ có màu hồng”

Disclaimer:

Những bài viết trên blog đều dựa trên những kinh nghiệm đi du học thực tế tại Úc của cá nhân tác giả trước khi được định cư. Do luật di trú mỗi nước mỗi khác, nên quý bạn đọc muốn đi du học tại các nước khác Úc nên tham khảo thêm các nguồn thông tin khác để có định hướng du học đúng đắn nhất.

 

Các ý kiến phản hồi về bài viết xin gửi về:

Facebook: http://www.facebook.com/long.phan.au

Email: info@longphan.com.au 

“The only limits to the possibilities in your life tomorrow are the buts you use today.”– Les Brown

 

Du Học và Bước Ngoặc (phần 1)

buoc-ngoat-cuoc-doi

Du Học và Bước Ngoặc 

Phần 1 – Bước ngoặc Nhỏ và Lớn

Sau bữa cơm chiều đầu năm mới, bố tôi trầm ngâm một lát rồi nói “Đúng là trong sự cố gắng vươn lên của đời người luôn cần những bước ngoặt… bước ngoặt nhỏ đổi đời mình, bước ngoặt lớn thay đổi cả thế hệ mai sau…

“Là sao hả bố?” – tôi hỏi.

“Nếu hơn 50 năm trước, ông nội không quyết định rời vùng quê nghèo “chó ăn đá, gà ăn cát” Điện Bàn, Quảng Nam để một mình bươn chải vào Nam thì nhà mình sẽ chẳng có ngày hôm nay đâu con…”

…………………………………..

…Ngừng một chút, bố chậm rãi nói…

… “Sau khi ông nội vô được Gò Vấp (quận Gò Vấp – nơi tập trung nhiều người Trung nhập cư sinh sống ở Sài Gòn), ổng bắt đầu kéo hết gia đình, bà con, họ hàng ở quê vô. Rồi nhờ có cái nghề dệt hồi ở quê mà gia đình mới có việc làm để kiếm cái ăn và tồn tại được trong cái thời mà tô phở là thứ cực xa xỉ. Thèm lắm mà đâu có tiền để ăn…

“Lúc đó con biết phải làm sao mới được ông nội dẫn đi ăn phở không?… Đó là thay vì chủ nhật được nghỉ thì cả nhà cố dệt thêm buổi sáng rồi mới lấy cái phần tiền làm thêm đó để buổi chiều dẫn đi ăn phở. Ôi chu cha… lúc đó mà được đi ăn phở là sướng lắm con à…Đi mua một tô phở mang về chan nước với cơm nguội rồi húp ăn thấy sao mà nó ngon, chu cha, nó ngon cho đến tận bây giờ… cái ngon đó bố chẳng bao giờ quên được…”

“Nhưng rồi cũng chỉ có một thời thôi con… Năm 90, đất nước mở cửa, hàng Trung Quốc đổ vào… toàn ngành dệt Việt Nam điêu đứng vì cạnh tranh không nổi… nhiều hợp tác xã giải tán lắm con… nhà mình cũng vậy… Năm đó bố mẹ mới 40 tuổi cùng đàn con thơ ba đứa, tối không ngủ được lo lắng không biết làm cái gì để nuôi bầy con đang tuổi ăn tuổi lớn bây giờ…”

“Lúc đó, bố mới nói với mẹ, hay là thôi mình chuyển qua làm ngành ăn uống. Ai cũng cần ăn để sống, và ít nhất là ngành ăn uống hiện không bị Trung Quốc cạnh tranh… Nghĩ là làm, bố mẹ mở đại một quán bán cơm Việt Nam, trong khi chẳng biết một chút gì về nghề ăn uống cả… rồi nghề dạy nghề… tự mày mò tự học… Cũng nhờ nghề này thì mới có tiền nuôi tụi bây ăn học chứ không thì không biết làm sao…”

“Vậy chuyển qua nghề ăn uống quả là một bước ngoặt lớn của nhà mình đúng không bố?” – tôi hỏi

“Cũng nhỏ thôi, bước ngoặt lớn là quyết định của ông nội một mình vô Nam lập nghiệp kìa… Hồi đó ở quê làm ruộng cực thầy chạy… còn thiên tai thì ăn rồi mỗi năm đều có… trong năm làm dành dụm được bao nhiêu, đến khi bão tới là xong – tay trắng vẫn hoàn trắng tay… Hồi đó ông nội mày không quyết định vô Nam thì bây giờ nhà mình vẫn còn làm ruộng ở quê thôi con… cho nên quyết định của ông nội di cư vào Nam là bước ngoặt lớn nhất đã đổi đời cả nhà mình đó…”

…………………………………….

Câu chuyện của bố làm tôi cứ suy nghĩ mãi. Và càng nghĩ thì tôi lại thấy những điều bố nói có lý, mà có lý nhất là về những bước ngoặt trong cuộc đời – bước ngoặt nhỏ đổi đời mình, bước ngoặt lớn thay đổi cả thế hệ mai sau… Và nếu đem cái lý này áp dụng cho cuộc hành trình đi du học thì cũng chẳng có sai đi đâu cả, nó hoàn toàn đúng với những gì tôi đã nghe, đã thấy trong suốt 12 năm bôn ba du học vừa qua.

Thế nhưng… nó đúng ở chỗ nào? Chẳng phải du học đều như nhau cả sao? Chẳng phải du học đều nghĩa là đi học ở một nơi xa, rất xa nhà hay ở nước ngoài hay sao? Nếu thế thì bước ngoặt nào chẳng giống nhau mà ở đó nhỏ hay lớn? bé hay to?…

À không, có khác chứ. Có người đi du học xong học thêm được nhiều kiến thức, kỹ năng mới thay đổi hoàn toàn bản thân. Có người đi du học được mở mang tầm mắt, thấy được thế giới bao la và rộng lớn biết bao nhiêu. Có người đi du học xong về kiếm được việc làm tốt và ổn định, kiếm được nhiều tiền, mua được nhà cao, xe đẹp. Như vậy phải chăng được đi du học là một bước ngoặt lớn của đời người?

…Rất tiếc là không phải!

Theo tôi, hành trình đi du học chỉ là một bước ngoặt nhỏ của đời người mà thôi… Du học có chăng sẽ giúp một người nào đó có thể thay đổi được cuộc đời của chính bản thân họ qua việc có thể kiếm được công việc tốt hơn, được trả lương cao hơn, mua được nhiều thứ hơn so với những bạn đồng trang lứa học tại Việt Nam nhưng đi du học không thôi thì chưa chắc  sẽ thay đổi được hoàn toàn cuộc sống của thế hệ mai sau của họ…

…Vậy cái gì mới có thể được gọi là bước ngoặt lớn trong hành trình du học đây?

Theo tôi, đó chính là việc được cấp Thường Trú Nhân (Permanent Residency – PR) để người du học sinh đó có thể được ở lại học tập và làm việc vĩnh viễn tại đất nước người đó đang theo học. Không chỉ bây giờ mà còn trong một tương lai rất xa nữa, việc được cấp Thường Trú Nhân (và sau đó là quốc tịch) là một bước ngoặt rất lớn (và có thể được ví von như cá chép đã vượt được vũ môn để hoá rồng) của cuộc đời một người du học sinh đang theo học ở bất kỳ đất nước phát triển nào.

Tại sao có Thường Trú Nhân lại là một bước ngoặt lớn?

Có vài lý do chính:

(Trong bài này tôi xin phép được lấy ví dụ nước Australia, nơi tôi đang sống, để dễ dàng chia sẻ những thông tin chi tiết hơn).

1. Lý do thứ nhất, và cũng là quan trọng nhất, là sự ổn định cho tương lai. Khi các bạn có được thường trú nhân Úc (và sau đó là quốc tịch) cũng là lúc các bạn có được thêm một quyền lựa chọn rất quan trọng cho cuộc đời mình. Các bạn có thể chọn quay về Việt Nam công tác, hay có thể ở lại nước sở tại làm việc, hoặc có thể cả hai – về làm vài năm rồi lại qua, hay làm vài năm rồi lại về. Hoàn toàn tuỳ ở bạn. Cuộc đời bạn lúc đó sẽ luôn có thêm kế hoạch B, chứ không chỉ là A nữa (vì thật sự trong tình hình thế giới đang đổi thay hàng ngày như bây giờ, chỉ có kế hoạch A thì không còn đủ). Lúc đó, bạn sẽ có sự lựa chọn cho việc đi làm và sinh sống ở nơi nào có nhiều đất dụng võ nhất cho những ngành bạn yêu thích và hết lòng đam mê. Và nếu có lúc nào đó thời cuộc thay đổi, bạn sẽ luôn có một chốn an toàn khác để quay về…

2. Lý do thứ hai đó là có song tịch đang là xu hướng chung của thời đại. Và dù muốn dù không thì xu hướng này của người Việt sẽ vẫn còn tiếp tục cho đến hàng chục nếu không muốn nói đến hàng trăm năm nữa. Trong một thế giới đang thay đổi liên tục và có đầy biến động mỗi ngày như bây giờ thì việc có hai quốc tịch luôn là một sự lựa chọn khôn ngoan. Nó sẽ giúp cho người sở hữu song tịch luôn có được sự chủ động trong cuộc sống và có được sự lựa chọn nơi sống phù hợp nhất cho bản thân và gia đình. Với việc Việt Nam và các nước đang phát triển tiêu biểu như Australia, Anh, Pháp, Mỹ, Canada cho phép công dân mình có hai quốc tịch, thì việc có song tịch của hai trong số các nước bên trên là sự lựa chọn tối ưu cho bất cứ ai.

3. Lý do thứ ba là việc có Thường Trú Nhân sẽ đặt một cột mốc (milestone) rất vững chắc trong cuộc sống của bạn và giúp thế hệ mai sau của bạn sang một trang mới. Nếu bạn chưa chạm được đến cột mốc ấy trong thời điểm bây giờ, thì 20 năm sau, thế hệ kế tiếp của bạn có thể cũng sẽ phải một lần nữa đi lại trên cùng một con đường mà bạn đã đi, với hi vọng có thể biến giấc mơ còn dang dở ngày xưa của bạn thành sự thật… Và nếu thế hệ kế tiếp ấy một lần nữa chưa thành công, thì thế hệ sau nữa cũng sẽ phải tiếp tục làm như vậy cho đến khi làm được mới thôi. Vì thế, nếu thế hệ này của bạn lấy được Thường Trú, đó thật sự là một tiền đề vững chãi để thế hệ sau của bạn có thể vươn lên phấn đấu cho những điều cao hơn, xa hơn, tốt đẹp hơn nữa, thay vì phải đi lại trên con đường ngày xưa mà bạn đã đi qua…

4. Lý do thứ tư, việc có Thường Trú Nhân ít nhất sẽ cho các bạn được sự An ToànCông Bằng trong bài viết rất hay “Quê Hương, đi hay về” của anh Ngọc Hiếu – một người Việt trẻ thành công tại Úc…

…Còn tiếp

 

_________________________________________________________________________

Long Phan’s Blog – “Du học đâu chỉ có màu hồng”

Disclaimer:

Những bài viết trên blog đều dựa trên những kinh nghiệm đi du học thực tế tại Úc của cá nhân tác giả trước khi được định cư. Do luật di trú mỗi nước mỗi khác, nên quý bạn đọc muốn đi du học tại các nước khác Úc nên tham khảo thêm các nguồn thông tin khác để có định hướng du học đúng đắn nhất.

 

Các ý kiến phản hồi về bài viết xin gửi về:

Facebook: http://www.facebook.com/long.phan.au

Email: info@longphan.com.au 

“The only limits to the possibilities in your life tomorrow are the buts you use today.”– Les Brown