Long Phan Blog

Tác GiảLong Phan

Thân chào và cảm ơn các bạn đã đến thăm blog cá nhân của tôi

Welcome

Tôi là một cựu du học sinh với hơn 10 năm học tập, sinh sống và làm việc tại Úc. Trang blog cá nhân này là một trong những dự án lớn nhất của đời tôi và đã được ấp ủ từ rất lâu rồi mà chỉ đến gần đây, tôi mới có cơ hội để hiện thực hoá giấc mơ của mình.

Long pHan

Sinh ra và lớn lên tại thành phố Hồ Chí Minh. Năm 15 tuổi, tôi lên đường sang Úc du học và may mắn được cho phép ở lại Úc vào năm 2013. Nhìn chung, sau hơn 10 năm bôn ba, cuộc sống cá nhân của tôi nơi xứ người đã khá ổn định và tôi đã phần nào hoà nhập được với cuộc sống nơi đất khách.

Tôi tự cảm thấy đời du học của tôi rất may mắn – vì trong suốt hành trình du học của mình, tôi luôn nhận được sự giúp đỡ và ủng hộ hết mình của gia đình và bạn bè. Nhất là những đàn anh, đàn chị đi trước, những người đã hết mình chỉ dẫn và giúp đỡ cho tôi từ những ngày đầu tiên ở nơi đất khách quê người. Tôi Mang Ơn họ rất nhiều – nếu không có những lời khuyên chân tình khi tôi lỡ bước, những sự giúp đỡ kịp thời khi tôi khó khăn, chắc chắn con đường tôi đi sẽ còn chông gai hơn nhiều lắm. Tôi không thể nào quên lần đầu tiên được các anh các chị chở đi biển Coogee hóng gió đêm, đi Wollongong thăm ngôi chùa nổi tiếng Nan Tien, đi trượt tuyết ở núi Thredbo, cùng những bữa tụ họp bạn bè sau những kì thi vất vả, và dĩ nhiên… không thể thiếu những bữa mì gói thay cơm khi nhà hết gạo. Xem Thêm

Video Chia Sẻ Cuộc Sống Thực Tế Du Học Úc

nhung-cau-noi-hay-bat-hu-se-khien-ban-thuc-tinh-moi-khi-muon-bo-cuoc-2

 

 

_________________________________________________________________________

Long Phan’s Blog – “Du học đâu chỉ có màu hồng”

Disclaimer:

Những bài viết trên blog đều dựa trên những kinh nghiệm đi du học thực tế tại Úc của cá nhân tác giả trước khi được định cư. Do luật di trú mỗi nước mỗi khác, nên quý bạn đọc muốn đi du học tại các nước khác Úc nên tham khảo thêm các nguồn thông tin khác để có định hướng du học đúng đắn nhất.

 

Các ý kiến phản hồi về bài viết xin gửi về:

Facebook: http://www.facebook.com/long.phan.au

Email: info@longphan.com.au 

“The only limits to the possibilities in your life tomorrow are the buts you use today.”– Les Brown

 

Du Học và Bước Ngoặc (phần 2)

bo-khampha-kenh14-06-8f6ee

Du Học và Bước Ngoặc (phần 2)

Hi sinh đời bố (mẹ), củng cố đời con – có đáng hay không?

Sau khi đọc xong phần 1 của loạt bài Du Học và Bước Ngoặc của tôi, chắc chắn rằng sẽ có nhiều bạn đang là du học sinh tại Úc sẽ muốn chia sẻ rằng:

a) Cuộc đời ngắn ngủi lắm bạn à. Nên đi học và làm trong những ngành mình thích và cảm thấy phù hợp với bản thân mà thôi. Mình ở đâu cũng được, không quan trọng là ở Việt Nam hay ở Úc. Mình không muốn chạy theo xu hướng của thời đại, miễn sao gần gia đình và thấy hạnh phúc là được rồi.

b) Mình cũng đang có nhiều người bạn chạy theo học những ngành nằm trong SOL list (những ngành mà nước Úc đang thiếu nhân lực và nếu ai tốt nghiệp những ngành này thì có cơ hội được ở lại – kèm theo những điều kiện như tiếng anh, tuổi tác, kinh nghiệm làm việc v.v) nhưng vì danh sách ngành thay đổi hoài nên cứ sau mấy năm là các bạn ấy lại phải thay đổi ngành học khác. Cứ như thế mãi cho nên đến bây giờ, sau 5-6 năm ở Úc, vẫn còn lông bông và vẫn chưa cầm được tấm bằng tốt nghiệp.

c) Lấy Thường Trú Nhân Úc để làm cái gì? Sống cực muốn chết. Suốt ngày làm trâu làm bò lao động chân tay không. Có nhiều người có Thường Trú Úc mà cũng đâu tìm ra công việc tốt đâu, vẫn phải đi làm những việc không đúng với chuyên ngành đã học và được trả mức lương bèo nhèo kia kìa. Có Thường Trú để mà làm gì? Về Việt Nam không sướng hơn sao?

Và dưới đây sẽ là phần trả lời của tôi

a) Tôi đồng ý với bạn. Cuộc đời ngắn ngủi lắm. Hãy làm những điều mà làm bạn cảm thấy hạnh phúc nhất. Chúc bạn những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống!

b) Bạn nói đúng. Lấy Thường Trú Nhân ở Úc ngày càng chông gai và khó khăn hơn xưa rất nhiều. Ngoài việc đủ khả năng thoả mãn những yêu cầu chính phủ Úc đòi hỏi, may mắn cũng đóng một yếu tố rất quan trọng nữa vì danh sách nghề thay đổi liên tục. Có nhiều khi mình sắp học xong một ngành đang nằm trong list rồi thì bất ngờ khi đến tháng 7 năm sau (khi năm tài chính mới bắt đầu ở Úc), ngành đó lại bị gạch ra khỏi list nước Úc cần hay điểm chuẩn để có thể nộp đơn bị đẩy lên cao chót vót bởi vì có quá nhiều người đã theo học – dẫn đến tình trạng dư thừa nhân lực toàn quốc… Đây là sự thật không thể chối cãi.

Nhưng bản thân tôi thiết nghĩ, tấm vé PR cũng giống như mọi thứ trên cuộc đời này, đều có một sự mạo hiểm nhất định. Phần thưởng và lợi ích càng to thì đòi hỏi sự mạo hiểm càng cao. Bởi vì đơn giản No Pain thì No Gain! Biết là sẽ rất cực khổ, rất khó khăn đó nhưng nếu vượt qua được, thì PR sẽ là một cột mốc sáng chói trong đời bạn.Những người bạn mà bạn nói lông bông và chưa đạt được thành tựu gì vì mải theo đuổi đi học những ngành nghề nước Úc cần đó, tôi thật sự tự hào về họ! Tôi tự hào bởi vì họ là những người có tầm nhìn xa, họ biết họ cần phải làm gì để có một cuộc sống tốt hơn và biết cái gì có thể tạo ra một bước ngoặt lớn cho đời họ và thế hệ mai sau của họ.

Tôi tự hào bởi vì họ không bỏ cuộc khi gặp khó, họ vẫn tiếp tục tìm mọi cách để trụ lại được nơi này dù sự may mắn chưa mỉm cười với họ, họ vẫn đang cố gắng hết sức vì ngày mai tươi đẹp hơn. Tôi tự hào về họ bởi vì cho dù là nếu họ chưa thành công cắm được cột mốc PR trong vòng vài năm nữa và phải quay về khi chưa có thành tựu, thì tôi tin là họ cũng sẽ ngẩng cao đầu và không hề nuối tiếc. Bởi vì khi họ đã cố gắng hết sức để làm một điều gì đó mà không được như ý muốn, thì đó chỉ có thể là chưa có duyên mà thôi. 20 năm nữa, tôi chắc rằng họ sẽ dám nhìn thẳng và nói với thể hệ sau của họ là “Con à, đi du học và được ở lại không phải đơn giản đâu con, bố mẹ đã cố gắng hết sức nhưng có lẽ chưa có duyên. Con cố gắng lên nhé!!!”

Lẽ đời, nếu bạn đã cố gắng hết sức để làm điều gì đó thì dù có thành công, thất bại, được, mất cũng là gì đâu. Ít nhất là bạn đã dám dấn thân vào làm, dám bươn chải và đã cố gắng hết sức để biến ước mơ đó thành hiện thực…

c) Bạn nói không hề sai. Có được Thường Trú Nhân không có nghĩa là cuộc đời của bạn sẽ sung sướng liền. Và nếu bạn còn là Thường Trú Nhân thế hệ thứ nhất ở Úc này nữa thì sẽ cực khổ lắm, không hề sướng, sẽ có rất nhiều chông gai thử thách bạn cần phải vượt qua đó…

Nhưng nếu ai cũng muốn sung sướng hết thì ai phải chịu khổ đây?

Nếu bạn muốn thế hệ thứ hai của bạn ở nước Úc này có sự khởi đầu tốt đẹp hơn chúng bạn đồng trang lứa ở nhà, nếu bạn muốn con bạn được giáo dục và học tập tại một trong những nền giáo dục tiên tiến của thế giới từ lúc mới lọt lòng, nếu bạn muốn con bạn được hưởng một trong những chế độ an sinh xã hội tốt nhất thế giới – được khám bệnh miễn phí, được hỗ trợ tiền nếu nhỡ có thất nghiệp hay chỉ đơn giản là được hít thở khí trời trong lành hơn, ăn uống những thực phẩm sạch hơn, an toàn hơn… thì phải có sự hi sinh chứ? Cũng giống như thế hệ trước của bạn đã hi sinh cho bạn thôi mà.

Ông bà mình hay nói “Hi sinh đời bố, củng cố đời con”… Đã có người đời trước hi sinh cho đời bạn rồi, bây giờ đến lượt bạn dọn đường cho thế hệ sau rồi đó…

Và tôi tin, đó cũng là suy nghĩ chung cuả những người đã có Thường Trú Nhân đang ngày ngày chăm chỉ làm những việc không đúng với ngành mình đã học, với một hi vọng và niềm tin sắt đá là đời con mình sau này sẽ sung sướng hơn và sẽ thành công hơn đời mình. Và theo tôi, đây là sự hi sinh vô cùng đúng đắn và sẽ gặt hái được nhiều trái ngọt trong tương lai không hề xa!!

Vì thế, hi sinh đời bố (mẹ), củng cố đời con – theo tôi, 100% là hoàn toàn đáng!

…Còn tiếp

 

_________________________________________________________________________

Long Phan’s Blog – “Du học đâu chỉ có màu hồng”

Disclaimer:

Những bài viết trên blog đều dựa trên những kinh nghiệm đi du học thực tế tại Úc của cá nhân tác giả trước khi được định cư. Do luật di trú mỗi nước mỗi khác, nên quý bạn đọc muốn đi du học tại các nước khác Úc nên tham khảo thêm các nguồn thông tin khác để có định hướng du học đúng đắn nhất.

 

Các ý kiến phản hồi về bài viết xin gửi về:

Facebook: http://www.facebook.com/long.phan.au

Email: info@longphan.com.au 

“The only limits to the possibilities in your life tomorrow are the buts you use today.”– Les Brown

 

Du Học và Bước Ngoặc (phần 1)

buoc-ngoat-cuoc-doi

Du Học và Bước Ngoặc 

Phần 1 – Bước ngoặc Nhỏ và Lớn

Sau bữa cơm chiều đầu năm mới, bố tôi trầm ngâm một lát rồi nói “Đúng là trong sự cố gắng vươn lên của đời người luôn cần những bước ngoặt… bước ngoặt nhỏ đổi đời mình, bước ngoặt lớn thay đổi cả thế hệ mai sau…

“Là sao hả bố?” – tôi hỏi.

“Nếu hơn 50 năm trước, ông nội không quyết định rời vùng quê nghèo “chó ăn đá, gà ăn cát” Điện Bàn, Quảng Nam để một mình bươn chải vào Nam thì nhà mình sẽ chẳng có ngày hôm nay đâu con…”

…………………………………..

…Ngừng một chút, bố chậm rãi nói…

… “Sau khi ông nội vô được Gò Vấp (quận Gò Vấp – nơi tập trung nhiều người Trung nhập cư sinh sống ở Sài Gòn), ổng bắt đầu kéo hết gia đình, bà con, họ hàng ở quê vô. Rồi nhờ có cái nghề dệt hồi ở quê mà gia đình mới có việc làm để kiếm cái ăn và tồn tại được trong cái thời mà tô phở là thứ cực xa xỉ. Thèm lắm mà đâu có tiền để ăn…

“Lúc đó con biết phải làm sao mới được ông nội dẫn đi ăn phở không?… Đó là thay vì chủ nhật được nghỉ thì cả nhà cố dệt thêm buổi sáng rồi mới lấy cái phần tiền làm thêm đó để buổi chiều dẫn đi ăn phở. Ôi chu cha… lúc đó mà được đi ăn phở là sướng lắm con à…Đi mua một tô phở mang về chan nước với cơm nguội rồi húp ăn thấy sao mà nó ngon, chu cha, nó ngon cho đến tận bây giờ… cái ngon đó bố chẳng bao giờ quên được…”

“Nhưng rồi cũng chỉ có một thời thôi con… Năm 90, đất nước mở cửa, hàng Trung Quốc đổ vào… toàn ngành dệt Việt Nam điêu đứng vì cạnh tranh không nổi… nhiều hợp tác xã giải tán lắm con… nhà mình cũng vậy… Năm đó bố mẹ mới 40 tuổi cùng đàn con thơ ba đứa, tối không ngủ được lo lắng không biết làm cái gì để nuôi bầy con đang tuổi ăn tuổi lớn bây giờ…”

“Lúc đó, bố mới nói với mẹ, hay là thôi mình chuyển qua làm ngành ăn uống. Ai cũng cần ăn để sống, và ít nhất là ngành ăn uống hiện không bị Trung Quốc cạnh tranh… Nghĩ là làm, bố mẹ mở đại một quán bán cơm Việt Nam, trong khi chẳng biết một chút gì về nghề ăn uống cả… rồi nghề dạy nghề… tự mày mò tự học… Cũng nhờ nghề này thì mới có tiền nuôi tụi bây ăn học chứ không thì không biết làm sao…”

“Vậy chuyển qua nghề ăn uống quả là một bước ngoặt lớn của nhà mình đúng không bố?” – tôi hỏi

“Cũng nhỏ thôi, bước ngoặt lớn là quyết định của ông nội một mình vô Nam lập nghiệp kìa… Hồi đó ở quê làm ruộng cực thầy chạy… còn thiên tai thì ăn rồi mỗi năm đều có… trong năm làm dành dụm được bao nhiêu, đến khi bão tới là xong – tay trắng vẫn hoàn trắng tay… Hồi đó ông nội mày không quyết định vô Nam thì bây giờ nhà mình vẫn còn làm ruộng ở quê thôi con… cho nên quyết định của ông nội di cư vào Nam là bước ngoặt lớn nhất đã đổi đời cả nhà mình đó…”

…………………………………….

Câu chuyện của bố làm tôi cứ suy nghĩ mãi. Và càng nghĩ thì tôi lại thấy những điều bố nói có lý, mà có lý nhất là về những bước ngoặt trong cuộc đời – bước ngoặt nhỏ đổi đời mình, bước ngoặt lớn thay đổi cả thế hệ mai sau… Và nếu đem cái lý này áp dụng cho cuộc hành trình đi du học thì cũng chẳng có sai đi đâu cả, nó hoàn toàn đúng với những gì tôi đã nghe, đã thấy trong suốt 12 năm bôn ba du học vừa qua.

Thế nhưng… nó đúng ở chỗ nào? Chẳng phải du học đều như nhau cả sao? Chẳng phải du học đều nghĩa là đi học ở một nơi xa, rất xa nhà hay ở nước ngoài hay sao? Nếu thế thì bước ngoặt nào chẳng giống nhau mà ở đó nhỏ hay lớn? bé hay to?…

À không, có khác chứ. Có người đi du học xong học thêm được nhiều kiến thức, kỹ năng mới thay đổi hoàn toàn bản thân. Có người đi du học được mở mang tầm mắt, thấy được thế giới bao la và rộng lớn biết bao nhiêu. Có người đi du học xong về kiếm được việc làm tốt và ổn định, kiếm được nhiều tiền, mua được nhà cao, xe đẹp. Như vậy phải chăng được đi du học là một bước ngoặt lớn của đời người?

…Rất tiếc là không phải!

Theo tôi, hành trình đi du học chỉ là một bước ngoặt nhỏ của đời người mà thôi… Du học có chăng sẽ giúp một người nào đó có thể thay đổi được cuộc đời của chính bản thân họ qua việc có thể kiếm được công việc tốt hơn, được trả lương cao hơn, mua được nhiều thứ hơn so với những bạn đồng trang lứa học tại Việt Nam nhưng đi du học không thôi thì chưa chắc  sẽ thay đổi được hoàn toàn cuộc sống của thế hệ mai sau của họ…

…Vậy cái gì mới có thể được gọi là bước ngoặt lớn trong hành trình du học đây?

Theo tôi, đó chính là việc được cấp Thường Trú Nhân (Permanent Residency – PR) để người du học sinh đó có thể được ở lại học tập và làm việc vĩnh viễn tại đất nước người đó đang theo học. Không chỉ bây giờ mà còn trong một tương lai rất xa nữa, việc được cấp Thường Trú Nhân (và sau đó là quốc tịch) là một bước ngoặt rất lớn (và có thể được ví von như cá chép đã vượt được vũ môn để hoá rồng) của cuộc đời một người du học sinh đang theo học ở bất kỳ đất nước phát triển nào.

Tại sao có Thường Trú Nhân lại là một bước ngoặt lớn?

Có vài lý do chính:

(Trong bài này tôi xin phép được lấy ví dụ nước Australia, nơi tôi đang sống, để dễ dàng chia sẻ những thông tin chi tiết hơn).

1. Lý do thứ nhất, và cũng là quan trọng nhất, là sự ổn định cho tương lai. Khi các bạn có được thường trú nhân Úc (và sau đó là quốc tịch) cũng là lúc các bạn có được thêm một quyền lựa chọn rất quan trọng cho cuộc đời mình. Các bạn có thể chọn quay về Việt Nam công tác, hay có thể ở lại nước sở tại làm việc, hoặc có thể cả hai – về làm vài năm rồi lại qua, hay làm vài năm rồi lại về. Hoàn toàn tuỳ ở bạn. Cuộc đời bạn lúc đó sẽ luôn có thêm kế hoạch B, chứ không chỉ là A nữa (vì thật sự trong tình hình thế giới đang đổi thay hàng ngày như bây giờ, chỉ có kế hoạch A thì không còn đủ). Lúc đó, bạn sẽ có sự lựa chọn cho việc đi làm và sinh sống ở nơi nào có nhiều đất dụng võ nhất cho những ngành bạn yêu thích và hết lòng đam mê. Và nếu có lúc nào đó thời cuộc thay đổi, bạn sẽ luôn có một chốn an toàn khác để quay về…

2. Lý do thứ hai đó là có song tịch đang là xu hướng chung của thời đại. Và dù muốn dù không thì xu hướng này của người Việt sẽ vẫn còn tiếp tục cho đến hàng chục nếu không muốn nói đến hàng trăm năm nữa. Trong một thế giới đang thay đổi liên tục và có đầy biến động mỗi ngày như bây giờ thì việc có hai quốc tịch luôn là một sự lựa chọn khôn ngoan. Nó sẽ giúp cho người sở hữu song tịch luôn có được sự chủ động trong cuộc sống và có được sự lựa chọn nơi sống phù hợp nhất cho bản thân và gia đình. Với việc Việt Nam và các nước đang phát triển tiêu biểu như Australia, Anh, Pháp, Mỹ, Canada cho phép công dân mình có hai quốc tịch, thì việc có song tịch của hai trong số các nước bên trên là sự lựa chọn tối ưu cho bất cứ ai.

3. Lý do thứ ba là việc có Thường Trú Nhân sẽ đặt một cột mốc (milestone) rất vững chắc trong cuộc sống của bạn và giúp thế hệ mai sau của bạn sang một trang mới. Nếu bạn chưa chạm được đến cột mốc ấy trong thời điểm bây giờ, thì 20 năm sau, thế hệ kế tiếp của bạn có thể cũng sẽ phải một lần nữa đi lại trên cùng một con đường mà bạn đã đi, với hi vọng có thể biến giấc mơ còn dang dở ngày xưa của bạn thành sự thật… Và nếu thế hệ kế tiếp ấy một lần nữa chưa thành công, thì thế hệ sau nữa cũng sẽ phải tiếp tục làm như vậy cho đến khi làm được mới thôi. Vì thế, nếu thế hệ này của bạn lấy được Thường Trú, đó thật sự là một tiền đề vững chãi để thế hệ sau của bạn có thể vươn lên phấn đấu cho những điều cao hơn, xa hơn, tốt đẹp hơn nữa, thay vì phải đi lại trên con đường ngày xưa mà bạn đã đi qua…

4. Lý do thứ tư, việc có Thường Trú Nhân ít nhất sẽ cho các bạn được sự An ToànCông Bằng trong bài viết rất hay “Quê Hương, đi hay về” của anh Ngọc Hiếu – một người Việt trẻ thành công tại Úc…

…Còn tiếp

 

_________________________________________________________________________

Long Phan’s Blog – “Du học đâu chỉ có màu hồng”

Disclaimer:

Những bài viết trên blog đều dựa trên những kinh nghiệm đi du học thực tế tại Úc của cá nhân tác giả trước khi được định cư. Do luật di trú mỗi nước mỗi khác, nên quý bạn đọc muốn đi du học tại các nước khác Úc nên tham khảo thêm các nguồn thông tin khác để có định hướng du học đúng đắn nhất.

 

Các ý kiến phản hồi về bài viết xin gửi về:

Facebook: http://www.facebook.com/long.phan.au

Email: info@longphan.com.au 

“The only limits to the possibilities in your life tomorrow are the buts you use today.”– Les Brown

 

Du Học – Khổ hay Sướng?

Du Hoc - Kho hay Suong

Đi Du Học – Khổ hay Sướng?

Đi du học không hề Sướng, nhất là trong 5 – 7 năm đầu kể từ ngày đầu tiên đặt chân đến một đất nước hoàn toàn xa lạ…

… Sướng sao được khi ta phải đi đến một nơi thật xa xôi với khoảng cách địa lý được tính bằng đơn vị nghìn hay chục nghìn dặm bay. Một nơi mà ở nơi đó chỉ có một mình ta lầm lũi tự đi trên một con đường đầy chông gai vất vả; một nơi mà nỗi nhớ nhà da diết luôn trong tâm trí ta từng phút, từng giây; một nơi mà nước mắt chỉ chực chờ cơ hội trào ra mỗi lần nghe giọng nói thân thương của bố mẹ qua điện thoại mỗi đêm về…

… Sướng sao được khi ta giật mình biết được sự thật cuộc sống của du học sinh không chỉ là màu hồng. Ta “vỡ mộng” rằng chẳng dễ dàng gì để hoà nhập với văn hoá bản địa; ta tự ti sao tiếng anh của mình kém quá – thầy cô đang giảng gì mà sao mình nghe chẳng hiểu gì cả; ta nhận ra rằng mình không quá giỏi như bản thân mình luôn tự nghĩ…

…Sướng sao được khi ta luôn phải tiết kiệm từng đồng, từng cent để có thể tồn tại ở một trong những thành phố có mức sinh hoạt phí đắt đỏ thuộc hàng đầu thế giới. Ta lùng sục tìm chỗ bán thực phẩm rẻ nhất, ta lụi cụi hâm đi hâm lại một món ăn trong cả tuần, và ta chỉ mong chờ giờ chiều đến sơm sớm để mua được hộp đồ ăn take-away giảm nửa giá cho bữa trưa muộn…

… Sướng sao được khi ta phải tự học và tự làm mọi thứ. Từ cái lần đầu tiên lúng ta lúng túng vào bếp, tự đặt báo thức dậy đi học sớm đến tự giặt đồ, tự dọn toilet, tự sống ngăn nắp – những việc mà ta chưa bao giờ hoặc hiếm khi phải đụng đến ngón tay khi còn ở nhà, với ba, với mẹ. Đơn giản bởi vì “Con chỉ cần lo học thật giỏi thôi, những việc còn lại không cần phải lo”…

… Sướng sao được khi ta phải luôn tìm cách giữ mình trước những cám dỗ xung quanh ta; từ cờ bạc, rượu chè, tiệc tùng liên tục đến những trận games online đầy mê lực thâu đêm suốt sáng.

… Sướng sao được khi ta phải quên đi việc có một căn phòng riêng thoải mái, ấm cúng luôn chờ ta về như khi còn ở nhà. Mà ta phải đối mặt với hiện thực là ta phải share phòng ở ghép với hai, ba hoặc nhiều người hơn thế trong một phòng. Ta phải chấp nhận việc mỗi sáng năm, sáu người thay phiên nhau sử dụng toilet trước khi đi học, đi làm. Và đã tự bao giờ, ta đã quen với việc lâu lâu gõ cửa xin bạn nào đang ở trong đó đi nhanh nhanh dùm, bởi vì… ta không nhịn nổi nữa rồi…

… Sướng sao được khi ta chỉ bắt đầu lê bước trở về nhà từ chỗ làm thêm khi đồng hồ điểm 11 giờ khuya, khi trời mùa đông Sydney lạnh tê tái, lạnh buốt, lạnh thở ra từng cơn khói trắng. Tay ta đau buốt, nứt nẻ sau khi bị ngâm nước rửa chén hàng giờ; chân ta rã rời, đau nhói sau khi đứng liên tục hàng tiếng… Ta ngước nhìn trời, nhìn sao trong màn đêm tối mịt và hơn một lần tự hỏi bản thân “Quyết định đi du học có đúng không? Con đường này mình phải đi đến bao giờ mới đến đích đây? Mình thật sự mệt mỏi quá rồi…”

… Không mệt mỏi sao được khi ta đã phải gửi hàng trăm đơn xin việc đến những công việc đúng chuyên ngành mình đã học; để rồi phải chờ đợi từ ngày này, đến tháng khác cho một cuộc gọi hẹn phỏng vấn. Nhưng rồi cũng có thấy gì đâu… mà chỉ có mình ta cảm thấy vô vọng đến cùng cực với niềm tin vào cuộc sống chỉ còn là một con số 0 tròn trĩnh.

Ta cảm thấy mình vô dụng đến như vậy sao? Bao nhiêu năm trời đèn sách với số tiền đầu tư tiền tỷ, bao nhiêu năm khổ cực rửa chén, chạy bàn, bây giờ tốt nghiệp rồi mà vẫn không kiếm nổi được một công việc ra hồn sao? Vậy ta chịu cực, chịu vất vả bao nhiêu năm qua là vì cái gì? Vì CÁI GÌ?…

…Du học mà, Sướng… sao được…

…Vậy phải chăng đi Du Học là khổ?

Đi du học không hề Khổ, nhất là sau 5 – 7 năm đầu kể từ ngày đầu tiên đặt chân đến một đất nước hoàn toàn xa lạ…

… Khổ sao được khi ta được đi và trải nghiệm một nơi được mệnh danh là một trong những quốc gia đáng sống nhất trên thế giới; một nơi mà hàng triệu bạn bè đồng trang lứa với ta luôn mơ ước được một lần đặt chân đến; một nơi mà cho ta hiểu tình yêu và sự hi sinh của bố mẹ dành cho mình lớn đến nhường nào…

… Khổ sao được khi ta có được cơ hội tuyệt vời để hiểu ra rằng là vốn dĩ chẳng có gì dễ dàng và màu hồng trong cuộc sống này cả. Mọi thứ đều cần phải có sự nỗ lực hết mình; phải được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt; phải trải qua bao đắng cay, khổ nhục thì mới mong có ngày thành công. Và du học cũng thế…

… Khổ sao được khi ta học được cách sống tiết kiệm để có thể tồn tại trong bất cứ hoàn cảnh nào của cuộc đời trong tương lai; dù no đủ hay nghèo đói, dù ở đỉnh cao danh vọng hay tận cùng đáy của xã hội, ta cũng sẽ thích ứng được, bởi vì ta hiện đang trải qua những ngày tháng gian khó nhất của đời ta…

… Khổ sao được vì chỉ cần tự mày mò và tự làm mọi thứ vài năm nữa thôi, ta sẽ học được những kỹ năng cực kỳ hữu ích cho cuộc đời ta. Ta sẽ tự lo được cho bản thân, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào trong cuộc sống, dù có ba, có mẹ, có gia đình ở bên cạnh hay không. Để rồi một ngày nào đó, ta có thể tự hào khoe với mẹ rằng “Mẹ ơi, dạo này con nấu ăn lên tay lắm mẹ ạ”…

… Khổ sao được khi ta học được cách kiểm soát bản thân trước những cám dỗ của cuộc đời. Biết tự tiết chế mọi thứ vừa phải, chỉ vui chơi có giới hạn và hiểu rằng không gì quan trọng hơn việc phải học thật tốt nếu muốn có được tương lai tốt đẹp hơn…

… Khổ sao được khi ta may mắn được quen biết thêm những người bạn mới; những người có cùng chí hướng, những người dám mơ lớn, những người khao khát thành công hơn cả bản thân ta. Để rồi những người bạn này sẽ cùng ta chung tay biến những giấc mơ, ý tưởng khởi nghiệp tưởng chừng như hoang đường nhất thành hiện thực…

… Khổ sao được khi ta đang tự xây dựng tương lai của bản thân bằng chính hai đôi bàn tay và khối óc của ta?! Khổ sao được khi ta có cơ hội được thử thách bản thân, được tôi luyện, được trui rèn để trở nên hoàn thiện hơn?! Khổ sao được khi những khó khăn vất vả, những đắng cay cuộc đời ta đang trải qua hằng ngày không hề làm ta chùn bước. Mà nó chỉ làm ta mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn để đi tiếp và viết tiếp câu chuyện Thành Công của đời ta?!

…Du học mà, Khổ… sao được…

Khổ hay Sướng khi đi du học là một chủ đề muôn thưở – có thể khổ với người này, nhưng lại là sướng với kẻ khác…

Khổ hay Sướng hoàn toàn nằm trong suy nghĩ của mỗi người chúng ta. Nếu ta nghĩ những khó khăn, vất vả ta gặp phải khi đi du học là Khổ thì đi du học thật sự khổ quá đi. Còn nếu ta nghĩ những đắng cay ta gặp phải khi đi du học sẽ giúp ta tôi luyện bản thân, giúp ta “vượt sướng học giỏi”, giúp ta trưởng thành để thành công hơn trong tương lai thì đi du học lại Sướng biết bao nhiêu – nhất là khi hàng triệu bạn đồng trang lứa khác quanh ta muốn mà không được.

Vì thế, cách suy nghĩ và thái độ sống tích cực là điều không thể thiếu để đạt được thành công khi đi du học. Bởi vì nó sẽ giúp ta nhìn nhận mọi vấn đề theo góc nhìn tích cực hơn – từ đó biến vấn đề từ rất nghiêm trọng xuống còn hơi nghiêm trọng, từ rất hóc búa xuống còn hơi hóc búa, từ lớn hóa nhỏ, từ nhỏ hóa không.

Nếu ta có suy nghĩ và thái độ sống tích cực thì dù ta có gặp bao nhiêu giông bão cuộc đời, bao nhiêu khó khăn vất vả khi đi du học, thì ta sẽ luôn tự nói với bản thân rằng:

“Nếu Cơ Hội không tự tìm đến với ta, ta sẽ tự tạo ra Cơ Hội”

“Nếu Chông Gai không tự biến mất đi, ta sẽ đạp lên Chông Gai mà tiến tới”

“Nếu Cuộc Đời không cho ta thứ ta muốn có, ta sẽ cho Cuộc Đời thấy ta có thể làm được gì!”

“Ta chắc chắn sẽ Tồn Tại, chắc chắn sẽ Trưởng Thành, và ta chắc chắn sẽ THÀNH CÔNG!!!”

Long Phan

 

_________________________________________________________________________

Long Phan’s Blog – “Du học đâu chỉ có màu hồng”

Disclaimer:

Những bài viết trên blog đều dựa trên những kinh nghiệm đi du học thực tế tại Úc của cá nhân tác giả trước khi được định cư. Do luật di trú mỗi nước mỗi khác, nên quý bạn đọc muốn đi du học tại các nước khác Úc nên tham khảo thêm các nguồn thông tin khác để có định hướng du học đúng đắn nhất.

 

Các ý kiến phản hồi về bài viết xin gửi về:

Facebook: http://www.facebook.com/long.phan.au

Email: info@longphan.com.au 

“The only limits to the possibilities in your life tomorrow are the buts you use today.”– Les Brown

 

“Du học để rồi mới biết không nơi nào tuyệt vời như ở Việt Nam” – một góc nhìn khác

Phai no luc

Bài viết “Du học để rồi mới biết không nơi nào tuyệt vời như ở Việt Nam” – từ một góc nhìn khác.

Hôm nay tôi vô tình đọc được một bài chia sẻ về cuộc sống du học sinh với tiêu đề “Du học để rồi mới biết không nơi nào tuyệt vời như ở Việt Nam” được một bạn chia sẻ trên trên trang mạng xã hội của Hội Sinh Viên Việt Nam tại New South Wales (VDS), lấy nguồn từ Zing.vn. Các bạn có thể đọc nguyên văn phần chia sẻ từ đường link dưới đây:

http://news.zing.vn/Du-hoc-de-biet-khong-noi-nao-tuyet-voi-nhu-Viet-Nam-post566465.html

Sau khi đọc xong bài viết, tôi thấy tác giả của bài viết trên có một góc nhìn khá thú vị về việc đi du học. Tôi thích cách bài viết lột tả rất rõ nét những trải nghiệm thực tế, những khó khăn, vất vả mà bất cứ du học sinh Việt Nam nào cũng phải trải qua. Từ việc nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ Việt Nam da diết đến những lần xuống bếp tự nấu những món ăn đầu tiên nơi xứ người. Trải nghiệm cá nhân của tác giả làm tôi nhớ lại những năm tháng đầu tiên mình đến Úc hơn 10 năm trước, cũng những bước đi đầu tiên cũng đầy bỡ ngỡ, cũng những lần tự mình làm việc nhà một cách lúng ta lúng túng ấy, và cũng những lần tự hào lắm khi thấy mình học được những điều mới lạ mỗi ngày. Và tôi tin là các bạn cũng thế. Các bạn cũng sẽ thấy chính bản thân các bạn trong những năm đầu du học khi đọc qua bài viết này. Và không phải chỉ các bạn thấy vậy đâu, mà còn nhiều, rất nhiều bạn khác cũng đồng tình nữa – đó cũng là lý do bài viết nhận được rất nhiều likes (hơn 370 likes trên trang VDS – một trong những kỷ lục của trang, chỉ sau hơn 7 tiếng post được chia sẻ)!

Tuy rất tâm đắc với bài viết chân thật này, tôi hơi tiếc là bài viết chỉ mới cho độc giả một góc nhìn sơ lược về những gian nan, thử thách ban đầu khi đi du học chứ chưa bao quát một cách toàn diện nhất về việc đi du học. Vì thế, tôi xin mạn phép được chia sẻ góc nhìn của mình, dựa trên vài ý chính mà tác giả đã ghi ra, với hi vọng đóng góp xây dựng cho bài viết này được ngày một hoàn thiện hơn. Tôi thật sự mong bài viết này sẽ trở thành một tài liệu quý giá giúp cho các thế hệ du học sinh Việt Nam đến sau có thể tham khảo thêm để có một sự chuẩn bị tốt hơn về mặt định hướng và biết mình thật sự muốn đạt được gì trên con đường du học gian nan mà mình đã chọn.

Bài viết chia sẻ “Du học để rồi mới biết không nơi nào tuyệt vời như ở Việt Nam” – từ góc nhìn của Long Phan.

Du học để rồi mới biết thêm một định nghĩa rất khác về “Tuyệt Vời”…

Tuyệt Vời KHÔNG PHẢI là khi có được một cuộc sống hoàn toàn được bảo bọc – cơm ăn có người bưng, nước uống có người rót, quần áo có người giặt cho.

Tuyệt Vời KHÔNG PHẢI là khi có một cuộc sống vô lo, không phải va chạm, không phải lăn lộn, không phải chiến đấu vì cuộc sống của mình, bởi vì mọi việc đã có bố mẹ chở che.

Tuyệt Vời KHÔNG PHẢI là khi xài đồng tiền của bố mẹ làm ra một cách vô tư và không cần lo nghĩ.

Mà Tuyệt Vời LÀ KHI ta tự vượt qua được sự sung sướng không-do-mình-làm-ra ở quê nhà để có thể tự lo được cho bản thân – dù trong bất cứ hoàn cảnh nào trong cuộc sống, dù có bố, có mẹ, có gia đình ở bên cạnh hay không, và dù ta hiện đang sống xa gia đình một hay chục nghìn dặm bay. Cơm ăn ta tự nấu, nước uống ta tự pha, quần áo ta tự giặt.

Tuyệt Vời LÀ KHI ta được va chạm với bạn bè trong cuộc sống, với đồng nghiệp ở chỗ làm, với những người chủ chuyên bóc lột du học sinh để hiểu thêm được về lòng người khó đoán nông sâu.

Tuyệt vời LÀ KHI ta hiểu được kiếm được đồng tiền nó khó như thế nào – phải đánh đổi bao nhiêu mồ hôi, nước mắt làm việc quần quật trong nhà hàng từ sáng tới tối khuya, tay thì đau buốt, chân thì rã rời, chỉ mong kiếm đủ tiền sinh hoạt phí. Từ đó cảm thấy Thật Tuyệt Vời làm sao khi xài những đồng tiền do chính bàn tay mình làm ra mà không cần phải ngửa tay xin bố mẹ nữa.

Du học có nghĩa là mỗi sáng thức dậy thức dậy tự nhắc mình về lý do TẠI SAO mình đã quyết định đến một phương trời xa lạ nào đó, TẠI SAO mình đã quyết định đi trên con đường đầy chông gai, vất vả này ngay từ đầu và hiểu được mình đang THẬT SỰ MUỐN cái gì. Bởi vì chỉ khi ta hiểu được TẠI SAO mình phải làm những gì mình đang làm, biết được những gì mình THẬT SỰ MUỐN đạt được trong cuộc hành trình này, thì chúng ta mới có mục tiêu để theo đuổi, để làm hết sức của mình, để đạp lên tất cả những chông gai thử thách để biến những giấc mơ đó thành hiện thực…

Nếu chính ta còn chưa biết mình muốn gì trong tương lai thì ta đang mong chờ điều gì sẽ đến ở tương lai? TƯƠNG LAI chính là kết quả của những gì ta đang làm ngày HÔM NAY, và tương lai tốt đẹp là khi ta đạt được những mục tiêu tốt đẹp mình đã đề ra ngày hôm nay và biến nó thành hiện thực.

Du học có nghĩa là biết cách tự làm bản thân mình cảm thấy ĐỦ mặc dù vẫn thiếu thốn mọi bề. ĐỦ là khi biết mình may mắn hơn hàng triệu bạn bè đồng trang lứa ở Việt Nam, những người luôn mơ ước được một ngày nào đó được đi du học như ta. ĐỦ là khi biết những vất vả chúng ta đang trải qua chưa là gì cả so với các bạn kém may mắn hơn, các bạn sinh viên ở các tỉnh, vùng sâu vùng xa lên các thành phố lớn học. Và ĐỦ là khi ta biết trân trọng những gì mình đang có và đang tận hưởng từng phút giây của cuộc hành trình mình đang đi – và tự nhủ rằng dù có khó khăn đến đâu đi nữa mình cũng sẽ vượt qua được.

Du học là tự nhắc mình về Giấc Mơ, về Hoài Bão và Khát Vọng của tuổi trẻ và không cho phép bản thân mình bỏ cuộc, dù với bất cứ giá nào trước khi mình đạt được những mục tiêu đã đề ra…

…Để rồi 5 năm, 10 năm , 20 năm sau, khi ta ngoái lại nhìn con đường du học mình đã đi qua mà không một lần phải hối tiếc – dù lúc ấy ta có thành công hay thất bại.

Không hối tiếc bởi vì ta đã làm những gì mình có thể, ta đã cố gắng hết sức, và đã sử dụng đến tận cùng khả năng của ta để đi trên con đường chông gai này rồi… Thành công hay thất bại lúc đó chỉ là dựa vào sự may mắn của mỗi người mà thôi… Nhưng thường thì ông trời không phụ lòng người đã làm hết sức của mình đâu.

Phai no luc

Các ý còn lại trong bài thì tôi hoàn toàn đồng ý với tác giả :).

Chúc các bạn những điều tốt đẹp nhất, thuận lợi nhất và thành công nhất trên con đường du học tuy gian nan nhưng cũng có thể đầy quả ngọt của mình.

Trân Trọng,

Long Phan

 

_________________________________________________________________________

Long Phan’s Blog – “Du học đâu chỉ có màu hồng”

Disclaimer:

Những bài viết trên blog đều dựa trên những kinh nghiệm đi du học thực tế tại Úc của cá nhân tác giả trước khi được định cư. Do luật di trú mỗi nước mỗi khác, nên quý bạn đọc muốn đi du học tại các nước khác Úc nên tham khảo thêm các nguồn thông tin khác để có định hướng du học đúng đắn nhất.

 

Các ý kiến phản hồi về bài viết xin gửi về:

Facebook: http://www.facebook.com/long.phan.au

Email: info@longphan.com.au 

“The only limits to the possibilities in your life tomorrow are the buts you use today.”– Les Brown

 

Năm 2015 – Khám phá những chân trời mới – Phần 2 – Quốc đảo Maldives xinh đẹp và bài học quý về cung cách phục vụ “khách hàng là thượng đế”

Sand Bank

Quốc đảo Maldives xinh đẹp và bài học quý về cung cách phục vụ “khách hàng là thượng đế”

Tiếp tục cuộc hành trình, chúng tôi tạm biệt đất nước các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất (UAE) cùng thành phố Dubai tráng lệ để đón chuyến bay đến sân bay quốc tế Ibrahim Nasir của thủ đô Male’ thuộc nước Cộng Hòa Maldives.

Đảo quốc này được hình thành từ 1.190 hòn đảo, trải rộng trên 35.000 dặm vuông (khoảng 900 km2) thuộc Ấn Độ Dương, ngoài khơi biển Tây Sri Lanka. Bản sắc Maldives là sự pha trộn nhiều nền văn hóa khác nhau, do việc nhập cư của rất nhiều cư dân trên khắp thế giới, đặc biệt là khu vực ven biển Sri Lanka và Nam Ấn Độ.

Maldives nổi tiếng với những cảnh đẹp khó quên – những bãi cát trắng trải dài ngập nắng, tiếng sóng biển du dương, làn nước xanh ấm áp và những hàng cọ cao vút vươn mình ra phía biển. Maldives còn được coi là một trong những điểm lặn đẹp nhất thế giới, với điều kiện khí hậu ấm áp lý tưởng và một quần thể động thực vật vô cùng phong phú.

Vì sân bay Ibrahim Nasir tọa lạc trên một hòn đảo riêng biệt, chúng tôi phải bắt phà (ferry), là phương tiện giao thông công cộng chính ở đảo quốc này, để đến thăm thủ đô Male’ với chỉ hơn 150,000 dân sinh sống – và được mệnh danh là thủ đô nhỏ nhất thế giới.

Male

Thủ đô Male’ của Cộng Hòa Maldives

Khi phà cập bến, tôi chợt nhận ra Maldives có rất nhiều điểm tương đồng với quê hương Việt Nam khi xe máy cũng là phương tiện di chuyển chính trên bộ của đảo quốc này. Khí hậu đúng chất nhiệt đới với cái nóng ẩm quanh năm.

 

 

Sau khi đến thăm thủ đô Male’, chúng tôi tiếp tục lên đường để đến hòn đảo Fesdu mà khu nghỉ dưỡng W tọa lạc. Do khoảng cách địa lý khá xa để có thể đi tàu hay phà, chúng tôi sử dụng một phương tiện giao thông khác là thủy phi cơ để đi. Và thật may mắn là nhờ vậy mà chúng tôi được chứng kiến vẻ đẹp mê ly của đảo quốc này nhìn từ trên cao, vẻ đẹp mà mỗi khi nhớ đến lại mong muốn có được một cơ hội khác trở lại đây…

Maldives scenes

Bến đậu thủy phi cơ

Maldives from above 2

Một khu nghỉ dưỡng nhìn từ trên cao

Maldives from above

Biển xanh, cát trắng tạo nên một vẻ đẹp thật khó cưỡng tại đảo quốc Maldives… Một vẻ đẹp làm người lữ khách cứ mãi lưu luyến…

Sau hơn 35 phút bay, thuỷ phi cơ bắt đầu hạ độ cao để chuẩn bị đáp xuống hòn đảo Fesdu. Ấn tượng sâu sắc nhất đối với chúng tôi khi vừa đáp xuống không phải là làn nước màu xanh ngọc trong vắt, hay vẻ đẹp tuyệt vời mà mẹ thiên nhiên đã trao tặng cho hòn đảo Fesdu, mà đó chính là sự cực kỳ hiếu khách và thân thiện của các Welcome Ambassadors ở khu nghỉ dưỡng W Maldives. Với câu slogan “Whatever, Whenever”, họ thật sự đã WOW chúng tôi với sự chăm sóc chu đáo từng ly từng tý – từ ly mocktails trái cây on arrival, đến sự nhiệt tình, cởi mở và thái độ phục vụ hết sức ân cần đúng với câu “khách hàng là thượng đế”. Và điều làm chúng tôi ấn tượng nhất khi vừa bước xuống thuỷ phi cơ là dường như TẤT CẢ các Welcome Ambassadors đều biết mặt và tên riêng của bốn người chúng tôi; trong khi chúng tôi và họ thì lại chưa từng gặp mặt bao giờ!…

Seaplane

 

Maldives Welcome

W Maldives

W Maldives đón chào chúng tôi với món signature cocktail rất ngon.

… Chưa dừng lại ở đây, khi chúng tôi đến nhà hàng Fire – một trong những signature restaurants tại W Maldives để dùng bữa tối, thì ngay cả những nhân viên Food and Beverage cùng những đầu bếp đang làm trong nhà hàng đều chào chúng tôi bằng tên riêng ngay trước khi chúng tôi mở lời chào họ. Just so amazing!!! W Maldives đã thật sự nâng tầm “sự cá nhân hoá” trong cung cách phục vụ khách hàng lên một tầm cao rất mới… Chúng tôi đã thật sự cảm thấy rất special và tin chắc rằng các khách hàng khác cũng cảm thấy như vậy!

Nhưng trong tôi cứ mãi văng vẳng câu hỏi là liệu… họ đã làm điều đó như thế nào? Bởi vì, thông thường thì bạn chỉ có thể biết tên của một khách nào đó sau khi đã gặp họ ít nhất một lần, trong khi chúng tôi chưa đến khu nghỉ dưỡng này một lần nào, thì họ biết rõ tên của chúng tôi như thế nào đây?

Cứ nằm trằn trọc nghĩ hoài, và cuối cùng thì nhớ ra là Nahid – bạn Welcome Ambassador đã đón chúng tôi ở sân bay – có hỏi tên từng người chúng tôi và có xin chụp chung một tấm ảnh làm kỷ niệm.

Tôi thật sự ngạc nhiên vì tôi không nghĩ là sự “cá nhân hoá” (Personalisation) trong cung cách phục vụ khách hàng lại đạt đến đỉnh cao như thế này và nó thật sự làm chúng tôi (cũng như các khách khác) cảm thấy rất special.

W Maldives - Kitchen Restaurant

KITCHEN restaurant at W Maldives

W Maldives 2

Trải nghiệm ăn sáng phong cách W Maldives

W Maldives 13

Maldives 12

Nào chúng ta cùng Snorkling

Maldives 11

Manta – loài cá quý hiếm ở đảo quốc Maldives

Maldives thật đẹp, một vẻ đẹp thật khó cưỡng và làm lòng người xao xuyến mỗi khi nghĩ về nó…

———————————————

…Bốn đêm chúng tôi ở W Maldives trôi qua trong chớp mắt, thoắng cái đã đến ngày tạm chia tay đầy lưu luyến. Một lần nữa, W Maldives thật sự đã WOW chúng tôi khi chứng kiến cảnh Tổng Giám Đốc (General Manager) Mark O’Sullivan của khu nghĩ dưỡng W Maldives đích thân ra chào tạm biệt từng khách một và mong muốn được gặp lại trong một tương lai không xa. Điều này rất đặc biệt bởi vì tôi thật sự không nghĩ là một Tổng Giám Đốc luôn luôn bận rôn với công việc lại có thể dành thời gian quý báu của mình để trực tiếp làm “hài lòng khách đi” đến như vậy. Ông Mark thật sự đã đưa đẳng cấp phục vụ lên một tầm cao mới và là một tấm gương sáng cho những quản lý cấp trung chúng tôi noi theo.

W Maldives - GM Farewell - Mark O'Sullivan

Tổng giám đốc W Maldives – Ông Mark O’Sullivan đích thân tạm biệt từng khách

Tạm biệt Mark cùng với những đồng nghiệp tuyệt vời tại W Maldives, chúng tôi lên tàu thẳng tiến đến hòn đảo Mahibadhoo cùng với người bạn địa phương, Smiley, để tìm hiểu và trải nghiệm cuộc sống của người dân Maldivian.

Local Island 1

Ấn tượng đầu tiên của chúng tôi về người dân Maldivian là họ rất vui vẻ, thân thiện (dĩ nhiên rồi – du lịch là ngành kinh tế mũi nhọn mang lại nguồn thu tỷ đô cho đất nước Maldives mà), có một làn da đen rám nắng và tài bơi lặn cực giỏi (dân miền biển giống như Phú Quốc của Việt Nam mình). Đặc biệt, đa số người dân Maldives chỉ biết làm việc mà không biết đi du lịch, bởi vì… họ đang sống tại một thiên đường ở hạ giới, nơi mà mỗi ngày họ đi làm (tour guide, dẫn khách đi lặn biển) cũng giống như một ngày đi chơi chứ có phải đi làm đâu – theo lời người bạn Smiley của chúng tôi…

Local Island 2

Người bạn Maldivian – Smiley 

Maaz Mazin

Người bạn Maldivian – Maaz với mái tóc xoăn rất nghệ sĩ của mình

Nhưng điều làm tôi ấn tượng nhất về người dân Maldivian, đó là ý thức bảo vệ môi trường của họ rất cao. Họ luôn luôn nói với khách là khi đi lặn biển cần phải nhớ là không được đạp lên san hô (coral) bởi vì san hô mỗi năm chỉ phát triển được có 10cm mà thôi. Nếu họ thấy khách vô tình đụng vào san hô, họ sẽ nhắc khách một cách lịch sự là không được làm như vậy nữa.

Với ý thức bảo vệ môi trường như vậy, người Maldivian dĩ nhiên không chỉ muốn gìn giữ chén cơm chung của họ bây giờ mà còn muốn để dành lại cho các thế hệ con cháu mai sau nữa.

Maldives thật sự là một thiên đường nơi hạ giới và đã để lại trong chúng tôi một ấn tượng thật sự khó phai. Hi vọng sẽ có dịp được quay trở lại trong một tương lai không xa…

Chuyện Tình Maldives | Noo Phước Thịnh – Thuỷ Tiên

 

Năm 2015 – Khám phá những chân trời mới – Chuyến đi Dubai đáng nhớ và những câu chuyện trong nghề.

Views from Burj Khalifa 2

Chuyến đi Dubai đáng nhớ và những câu chuyện trong nghề.

Tháng 5 vừa rồi, tôi may mắn có cơ hội được đi thăm thành phố đang phát triển nhanh nhất hành tinh – Dubai, cùng người thân. Trong chuyến đi đó, tôi hân hạnh được gặp gỡ và làm quen với các anh, các chị đồng nghiệp người Việt đang công tác tại khách sạn Sheraton Grand Hotel, Dubai – một khách sạn thuộc tập đoàn khách sạn quốc tế Starwood của Mỹ.

Các anh chị không chỉ đối xử với chúng tôi rất tốt mà còn kể cho tôi nghe những câu chuyện về cuộc đời của anh chị, về con đường đã đưa anh chị đến Dubai xa xôi này, và còn về những giấc mơ lớn mà anh chị muốn đạt được trong một tương lai không xa…

Qua các cuộc trò chuyện thân tình đó, tôi đã nghiệm ra được nhiều bài học quý giá cho bản thân mình và càng trân trọng hơn sự may mắn mà mình đã có được với nghề cũng như trong cuộc sống mới tại nước Úc xinh đẹp.

Xem Thêm

Tỷ phú dạy cách mua nhà, xe hơi trong 5 năm

34


Tỷ phú người Hồng Kông Li Ka-Shing đã chia sẻ một số bí quyết tiêu tiền và vạch ra kế hoạch mua nhà trong 5 năm.

Giả sử thu nhập mỗi tháng của bạn chỉ là 2.000 tệ (khoảng 7 triệu đồng), bạn vẫn có thể sống tốt – ông Li nói. Bạn hãy chia khoản thu nhập đó thành 5 phần: 600 tệ, 400 tệ, 300 tệ, 200 tệ và 500 tệ.

Xem Thêm

Cuộc sống tại Úc của tôi – 10 năm nhìn lại, hiện tại và tương lai

320-Unknown-1024x768

Sau những tất nập bộn bề của cuộc sống, khi đứng yên nhìn lại những gì đã đạt được tại nước Úc, tôi lại cảm thấy mình may mắn.

May mắn là tại vì tôi đã có được một cuộc sống ổn định sau hơn 10 năm bôn ba nơi xứ người. Có thể tôi không giàu với mức thu nhập thuộc dạng trung bình của mình (trong nhóm 46.3% dân Úc có thu nhập từ $31,200 – $78,000 – theo cục thống kê Úc 2010 – 2011), nhưng tôi có một cuộc sống vô lo. Cuộc sống mà chẳng phải lo nghĩ về cơm áo gạo tiền, lại có một chút dư mỗi năm để đi du lịch đó đây.

Xem Thêm